Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại tại UĐL – TTL
TRƯỜNG HẠ MINH QUANG
 PHẬT LỊCH  2557

( Từ ngày
02/07/2013 đến ngày 12/07/2013 )

 



Vu Lan Báo Hiếu
Diệu Đồng

Thời gian trôi quá nhanh, mới đó mà mùa Vu Lan lại sắp đến nữa rồi. Nói đến Vu Lan là nói đến thâm ân sanh thành dưỡng dục của cha mẹ, nói đến báo hiếu phụ mẫu trọng ân.

Từ trong kinh “Báo Hiếu Phụ Mẫu Trọng Ân” Phật đã ân cần dạy bảo chư Đệ Tử của Ngài phải luôn luôn nhớ đến chữ Hiếu vì đó là căn bản đạo đức của một con người.

Bởi thế hàng Phật T chúng ta ai ai cũng cảm thấy lòng bồi hồi xao xuyến khi mọi người Con Phật cùng hướng về Đại Lễ Vu Lan để tưởng nhớ đến công sinh thành dưỡng dục của cha mẹ.

Nói đến tình thương không có tình thương nào sánh bằng tình thương yêu của cha mẹ. Nhất là mẹ, mẹ là người đã mang nặng đẻ đau, chịu không biết bao nhiêu cực khổ gian lao để đưa ta vào đời. Từ tm bé dòng sữa của mẹ đã là chất liệu ngọt ngào và đầy bổ dưỡng để nuôi ta từ thuở bé thơ cho đến lúc trưởng thành. Mẹ là kho tàng yêu thương. Mẹ hiện ra như một thiên thần để đáp ứng những đòi hỏi không cùng của đàn con dại. Mẹ đã hy sinh cả cuộc đời mình mà không bao giờ mong đợi sự đáp đền của đàn con trẻ.

Mẹ, trong thâm tâm mỗi con người là một từ thiêng liêng hơn tất cả, là nơi chốn yên bình, là bờ sông phẳng lặng cho ta tìm đến sau những chuổi ngày mệt mỏi và thất bại trên trường đời.

Người con nào đi xa rồi cũng có ngày phải dừng chân, phải tìm về sau chuổi ngày phiêu lãng, bởi đời dù dung rộng bao nhiêu chăng nữa, cũng có lúc đẩy ta đến nỗi bơ vơ ê chề. Khi ấy chắc chắn rằng không nơi nào ấm êm bằng vòng tay mẹ! Và đó là một hạnh phúc tuyệt vời.

Đó là khi con còn có mẹ để quay về và vùi đầu vào tình yêu. Mất mẹ rồi con người ta sẽ bước chân về đâu? Không ít người con đã kịp khóc đến mù đôi mắt vì mất mẹ, khóc cho nỗi ân hận không gặp mẹ lần cuối. Khóc vì đến khi mẹ đã yên nghỉ vẫn còn mãi mãi nhớ đến mẹ. Có mấy ai kèm lòng không chảy dòng nước mắt, dù cho con người ta cứng cỏi bao nhiêu, chai lỳ vì đời bao nhiêu, vẫn không thể nào không tuôn giọt sầu rơi.

Có những câu ca dao ca tụng tình mẹ như:

   Mẹ già như chuối ba hương

   Như xôi nếp một như đường mía lau

Hay những lời ru ầu ơi của mẹ cứ văng vẳng đâu đây.

   Ví dầu cầu ván đóng đinh

   Cầu tre lắc lẽo gập ghềnh khó đi

   Khó đi mẹ dắt con đi

   Con đi trường học, mẹ đi trường đời.

Ôi cái hạnh phúc vô cùng to tát mà Ơn Trên đã ban cho chúng ta , thế mà đôi lúc chúng ta không hiểu, và vô tình chúng ta cứ xem thường và coi đó như là những bổn phận của người mẹ, và tệ hơn nữa nhiều lúc chúng ta cứ cho là mình đã lớn rồi, đã học rộng hiểu nhiều rồi và hay cải lời mẹ, hoặc vô tình có những cử chỉ hay hành động làm cho mẹ buồn phiền, mãi đến khi mẹ mất rồi, chúng ta mới sững sờ và chợt tỉnh để thấm thía thế nào là thân phận của kẻ mồ côi.

Bài thơ sau đây của Thi sĩ  Vũ Đình Liên nhấn mạnh rằng mất mẹ là mất tất cả:

   Năm xưa tôi còn nhỏ

   Mẹ tôi đã qua đời

   Lần đầu tiên tôi hiểu

  Thân phận trẻ mồ côi

   Quanh tôi ai cũng khóc

   Im lặng tôi sầu thôi!

   Để dòng nước mắt chảy

   Là bớt khổ đi rồi

   Hoàng hôn phủ lên mộ

   Chuông chùa nhẹ rơi rơi

   Tôi thấy tôi mất mẹ

   Mất cả một bầu trời !

Một bầu trời thương yêu dịu ngọt, lâu quá mình đã bơi lội trong đó, sung sướng mà không hay, để hôm nay bừng tỉnh thì thấy đã mất rồi.

Hy vọng các bạn trẻ hãy ý thức điều đó, hãy trân quý tình cảm thiêng liêng đó và cố gắng thể hiện nó qua hành động thực tiễn của mình bằng cách chăm sóc cha mẹ nhiều hơn, giúp đỡ cha mẹ trong những công việc nặng nhọc và nhất là đừng để cha mẹ ưu tư, lo lắng quá nhiều về mình và nếu có thể hãy biểu lộ tình cảm yêu thương đó bằng câu nói: mẹ ơi, mẹ có biết là con thương mẹ lắm không, qua một cái hôn thật nồng ấm trên đôi má nhăn nheo của mẹ.

Nói về mẹ, nói hoài không hết vì như Thi Sĩ Vũ Hoàng Chương đã viết:

   Ngôn ngữ trần gian là túi rách

   Đựng sao đầy hai tiếng mẹ ơi!

     

 

***

Trở về Mục Lục An Cư 2013


 

Cập nhật: 01-07-2013